古四声即上古汉语声调, { | class="wikitable" style="text-align:center;" ! width=150 | 押韵字组成 ! width=150 | 段数 ! width=150 | 阴声韵 ! width=150 | 阳声韵 |- | 平声独用 || 693 || 306 || 387 |- | 上声独用 || 275 || 259 || 16 |- | 去声独用 || 128 || 102 || 26 |- | 入声独用 || 243 || || |- | 平上混押 || 102 || 63 || 39 |- | 平去混押 || 127 || 62 || 65 |- | 平入混押 || 3 || || |- | 上去混押 || 67 || 59 || 8 |- | 上入混押 || 5 || || |- | 去入混押 || 64 || 64 || |- | 平上去混押 || 35 || 20 || 15 |- | 平上入混押 || 1 || 1 || |- | 平去入混押 || 3 || 3 || |- | 上去入混押 || 5 || 5 || |- | 平上去入混押 || 4 || 4 || |} 《诗经》中平、”黄侃则更进一步,直到魏晋才产生去声。


